Có lúc thu mình tôi không nhận nhắn tin
Có lúc thích lặng im tôi tắt đi hội thoại
Mạng là những điều khó lòng lèo lái
Là buồn vui lẫn lộn mỗi ngày qua
Mỗi account như mỗi một căn nhà
Có người đi qua ghé thăm vồn vã
Có kẻ đi qua dửng dưng xa lạ
Không một tiếng " Hi " , không một nụ cười
Mạng có phải chăng là một cuộc chơi ?
Kẻ được quá nhiều , người thua cháy túi
Kẻ toét miệng cười , người ôm buồn tủi
Tờ hóa đơn cuối tháng lại bằng nhau
Mạng cũng là đời có khác gì đâu
Bạn hữu làm quen mày tao chí tớ
Mạng cũng là nơi gái trai duyên nợ
Mạng cũng là nơi lòng hiểu được lòng
Mạng cũng là tất cả , cũng là không
Anh tắt máy với nỗi lòng ấm ức
Tôi tắt modem với nỗi lòng rạo rực
Mạng khiến bao người yêu ghét mỗi lần vô
Mạng là mỗi đêm mòn mỏi ngóng chờ
Mắt cứ đăm đăm mỗi lần kết nối
Là những dòng tin cuống cuồng gõ vội
Là những e-mail thấp thỏm trông chờ
Mạng là chiếc nôi của văn và thơ
Bao kẻ khô khan bỗng thành thi sỹ
Bao người thấy đời chán chường vô vị
Bỗng thành nhà văn , tâm sự nghẹn ngào
Mạng là nơi không thể nói " Vì sao ? "
Mỗi khi thức vì một điều nhỏ lắm
Mạng là nơi ta thấy lòng chợt ấm
Mỗi lúc đằng kia là ánh mắt nheo cười
Mạng là nỗi buồn trộn lẫn niềm vui
Mỗi khi đi xa thấy lòng chợt nhớ
Mạng - thế giới dịu dàng nho nhỏ
Ngày đêm loay hoay ra chán lại vào
Mạng là có lần trong giấc chiêm bao
Ai đó gọi tên account ai đó
Mạng là sau chiếc modem nho nhỏ
Có tiếng thở dài ngao ngán đêm khuya
Mạng là nơi tôi từng được sẻ chia
Những lúc cô đơn , những lần trống vắng
Mạng là nơi tôi một mình im lặng
Viết những dòng thơ gửi tặng bạn bè
Mạng là nhỏ thôi một cõi đi về
Chốn hư ảo giữa bộn bề đời thực
Là nơi tôi tìm giữa đêm về thao thức
Một niềm vui nào nho nhỏ xinh xinh .
Sưu tầm
|
Bài đăng phổ biến
-
Có lẽ mình đã xa nhau thật rồi anh Cây cổ thụ lại thêm một mùa chuyển lá Đông về nghe bước chân lẻ loi trên con đường rất lạ...
-
Trước hết bạn truy cập vào http://www.99counters.com/ Sau đó đăng ký một tài khoản ,rất đơn giản chỉ cần địa chỉ emai của bạn và mật khẩu ...
-
Em thấy Xuân về qua sáng nay Một rừng cây đã trổ hoa này Từng chùm nhỏ síu bông trăng trắng Đón gọi xuân về theo én bay ...
-
Lỗi hẹn với mùa thu Thế là anh không về. Lỗi hẹn với mùa thu Mặc lá rụng vàng đầy trang thơ cũ Thời gian vô tình trôi n...
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ hay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ hay. Hiển thị tất cả bài đăng
30 tháng 6, 2016
Mạng Buồn và Vui
23 tháng 6, 2016
Khoảng Trời Em Không Có Nắng Bao Giờ.
Em trở về với chính mình thôi
Lẻ loi cô đơn võ vàng từng đêm vắng
Người yêu em đâu mà dại khờ như nắng
Cứ hồn nhiên yêu như thể lần đầu!
Đau đến tận cùng lại chẳng thấy đau
Em câm nín mắt nhìn trống rỗng
Sao em mãi cứ hoài mơ mộng
Kiếm tìm chi ảo ảnh một tình yêu.
Em về với em...chiều lịm chết trong chiều
Tự cầm dao đâm ngực mình đau nhói
Làm sao quên những lời người đã nói
Anh bên bồi- em bên lở ...nông sâu...
Sông mải mê thao thiết chảy về đâu?
Đôi ta xuôi dòng định mệnh
Vẫn biết rằng sau mưa trời sẽ tạnh
Khoảng trời em không có nắng bao giờ!
-Trà Hoa Nữ-
22 tháng 6, 2016
Anh Sợ Một Ngày
Anh sợ một ngày trong hồi ức của anh
Tồn tại một cái tên mơ hồ không cảm xúc
Khi một tình yêu đến lưng chừng kết thúc
Hai kẻ từng rất thương ngờ vực cả chính mình...
Rất rõ ràng mà sao cứ đinh ninh
Có hay không chuyện chúng mình ngày đó?
Đã yêu rồi hay vẫn còn bỏ ngỏ?
Nếu đậm sâu sao chẳng thể nhớ gì...?

Anh sợ một ngày sau những chuyến đi
Anh ngơ ngác vì lạc chân đường cũ
Hình như có một người ở đâu trong quá khứ
Đã dựa vai anh chậm rãi bước qua rồi...

Anh lắc đầu, chỉ là sợ thế thôi
Nếu từng là một đôi, sao lại quên như thế?
Cuộc đời này vô vàn điều có thể...
Chỉ có một điều không thể.... là quên em
Hải Trần
17 tháng 6, 2016
Vô Đề !
Ta gặp nhau giữa cuộc đời dài rộng
Hẳn có duyên nên mới bén lửa lòng
Chỉ chưa biết là chúng mình có Nợ
Ân tình gì trong kiếp trước hay không
Duyên trăm mối dường như vẫn còn thiếu
Nợ một lần thôi thì cũng đã quá thừa
Duyên em đó xin anh đừng bỏ lỡ
Nợ anh rồi em biết trả cho ai ?
Nguyễn Thanh Vân
11 tháng 5, 2016
Hò Hẹn Với Cô Đơn
Em một mình hò hẹn với cô đơn
Dắt tay nỗi buồn dạo miền kí ức
Người đàn bà trong em đưa tay ngăn nước mắt
Nụ cười nhẹ tênh...
Phố đông vui mây trôi bồng bềnh...
Chẳng phải thu đâu, sao lá mùa lả tả
Mắt rưng rưng khiến chiều vàng đến lạ
Mặt trời ngơ ngác nhìn em...
Em một mình hò hẹn với bóng đêm
Đêm đồng loã...
vòm ngực tràn căng tiếng nấc
Tội em yêu anh quá nhiều
Yêu dại khờ ngu ngốc...
Yêu đến tận cùng cơn đau...
Bẽ bàng vậy rồi mà em đã quên đâu
Cứ nhớ thương như cô gái ngây thơ mười tám tuổi
Em giận mình quá đỗi
Muốn xé tim mình... muốn hận lắm người ơi...
Vậy mà cứ yêu như ngày mai tận thế mất rồi...
Chẳng Thể Nào !
Chẳng thể nào ngăn được tiếng giá như
Chẳng thể nào khiến lòng thôi tê tái
Chẳng thể nào ngăn tim thôi khắc khoải
Chẳng thể nào ngăn nỗi nhớ chơi vơi
Lỡ mất rồi hẹn kiếp khác anh ơi
Bước chân đi mà nghe lòng nhói buốt
Tiếng "giá như" chợt nghe sao thoảng thốt
Ngoảnh mặt rồi sao dạ vẫn tái tê
Góc khuất xưa có còn chỗ bay về
Anh ở đâu giữa muôn vì tinh tú
Bay chấp chới mong tìm nơi trú ngụ
Cuối chân trời cô lẻ một cánh chim
Nên nghẹn lòng nuốt lệ đắng vào tim
Duyên không nợ mong chi ngày gặp mặt
Hoàng hôn buông khiến lòng ai tím ngắt
Em hiểu rồi...nên lặng lẽ ra đi...
Trà Hoa Nữ
Đừng Nhớ Nữa Tôi Ơi !
Đừng dày vò thêm nữa
Ta mệt mỏi lắm rồi
Yêu làm gì nên tội
Mà đọa đày nhớ ơi!
Ngày tất bật ngược xuôi
Nhớ trốn đâu chẳng thấy
Đêm thinh lặng bốn bề
Nhớ âm thầm trỗi dậy
Ta đã nhớ một người
Lẽ ra không nên nhớ
Ta đã thương một người
Có duyên mà không nợ
Ai rồi cũng sẽ phải
Học quên đi một người
Dù đau đớn đến chết
Cũng phải đành vậy thôi
Đừng nhớ nữa tôi ơi
Cuồng điên và quay quắt
Nước mắt ngược đêm dài
Cõi lòng thêm se sắt ...
-Trà Hoa Nữ-
21 tháng 4, 2016
Viết Cho Dấu Yêu!
Anh trở về lối cũ buổi chiều nay
Lòng chợt quắt quay
với trăm ngàn nỗi nhớ
Góc phố liêu xiêu tim mình rạn vỡ
Ôm ấp bóng hình... một thuở hoa niên
Anh đứng nhìn xác phượng rụng đầy hiên
Một tiếng ve ngân đưa anh về miền ký ức
Mùa Hạ thầm thì nửa hư, nửa thực
Ảo ảnh mơ hồ... ngờ vực mênh mông
Anh đợi giữa chiều. ..
hỏi em có về không!?
Sao để mình anh đếm đong hoài niệm
Anh ngắt vội một cánh bằng lăng tím
Để chờ em về... âu yếm lại mùa thương
Anh viết bài thơ tình đầy những vấn vương
Hong sắc nắng vàng bên đường ướp mật
Đó là tình yêu nồng nàn chân thật
Với cả muôn vàn... cung bậc lung linh
Anh giật mình với nỗi nhớ chênh vênh...!!!
Toàn Tâm Hòa
Em Kể Anh Nghe ...
Em kể anh nghe chuyện cô gái cô đơn
Mang những nỗi buồn rải khắp đường tuổi trẻ
Cô cũng nhiều lần tự nhủ mình mạnh mẽ
Nhưng những chông chênh cứ thế khiến cô sầu.
Em kể anh nghe khi ngày mới bắt đầu
Cô ấy mỉm cười, tô màu môi đỏ thắm
Tự nhủ hôm nay là một ngày đầy nắng
Nhưng đến cuối ngày mưa trĩu nặng đôi vai.
Em kể anh nghe chuyện về những đêm dài
Cô ấy một mình nằm so vai, bật khóc
Trưởng thành thật ra là những ngày khó nhọc
Dù phải quen dần, nhưng đôi lúc cô quên.
Em kể anh nghe chuyện về những nỗi niềm
Cô ấy đã giấu vào một miền sâu thẳm
Nhưng anh biết không mỗi lần cô nhắm mắt
Tất cả hiện về làm cô rất rất đau.
Em kể anh nghe về những tháng ngày sau
Chắc sẽ có người giúp cô lau nước mắt
Nhưng ngay bây giờ những cô đơn là thật
Trưởng thành nghĩa là phải chấp nhận, phải không?
12 tháng 4, 2016
Khát Vọng
Em đừng tủi hờn vì phận số mình éo le
Đừng trách trời không thương nên cho em nhiều hạn vận
Nước mắt của người đời thì giọt nào cũng mặn
Cuộc sống của người đời ai cũng lận đận với những khó khăn riêng.
Em nhé! Bình minh sẽ lên từ phía hồn nhiên*
Đau đớn nào cũng qua khi em đi về miền chiến thắng
Hãy để tâm hồn vút lên bằng đôi cánh vô hình nhưng không trĩu nặng
Cứ coi kiếp người như một hành trình thám ngoạn giữa trần ai
Cười lên đi em! Và khóc ít hơn, chớ để giọt lệ mãi lăn dài
Em có quyền buồn, có quyền tổn thương...
Nhưng không có quyền cấm ngày mai trời sẽ sáng
Mẹ cha sinh em ra là lọt lòng cả những khó khăn đi cùng năm tháng
Thương đấng sinh thành thì em nhất định phải cố gắng sống kiên cường lên.
Em à! Có thể trong em rất nhiều cay đắng không tên
Nhiều nỗi chông chênh, nhiều bất an chẳng dễ dàng hóa giải
Thì em coi đó là lẽ thường của con người và không nên sợ hãi
Đối diện một cách can trường em sẽ thấy thoải mái hơn mà, em thử xem!
Mọi chuyện trong đời có lúc này lúc nọ đan xen
Tạo hóa mỗi người cũng bắt nguồn từ chữ "duyên", chữ "nhân", rồi chữ "quả"
Chọn cho mình con đường lạc quan để bước đi bằng tinh thần không nản lòng khi té ngã
Em ơi! Cõi tạm này có làm em vất vả thế nào cũng chỉ là thử thách mà thôi.
-------------------Viên Nguyệt Ái--------------------


NẾU!
Nếu ngày ấy mình gặp nhau lối rẽ
Đừng ngoảnh đầu mà lướt nhẹ qua nhau
Thì giờ đây đâu phải chịu đớn đau
Buồn hiu hắt trái tim sầu nức nở
Nếu ngày ấy mình đừng chung nhịp thở
Vần thơ tình dù dang dở mặc ai
Thì bây giờ năm tháng cũng nhạt phai
Và nỗi nhớ cũng trôi hoài ký ức
Nếu ngày ấy đừng hoà chung cảm xúc
Thơ nối vần đừng tình ngỏ ý trao
Thì giờ đâu ôm ước mộng hanh hao
Đêm trở gối không ru vào giấc ngủ
Nếu ngày ấy mình đừng chung ấp ủ
Hẹn mai này lời nhắn nhủ yêu thương
Thì bây giờ lòng đâu phải vấn vương
Ngồi nuối tiếc một thời hương yêu cũ...
Trần Hải
Lời Kết Cho Cuộc Tình !
Muốn viết nốt bài thơ tình dang dở
Nhưng viết rồi chẳng biết gửi về đâu
Trời vẫn xanh mà tình đã úa nhàu
Yêu thương cũ giờ nhạt màu xa cách
Nói gì đây khi không hờn không trách
Cứ âm thầm rồi lặng lẽ rời xa
Hình bóng xưa giờ bôi xoá nhạt nhòa
Bụi thời gian sẽ phai mờ anh nhỉ?
Đã một thời mình từng là tri kỷ
Và đêm đêm từng thủ thỉ lời yêu
Cùng sẻ chia tâm sự biết bao điều
Cùng hẹn ước mơ một chiều chung bước
Người dưng ơi giờ đâu còn như trước
Những lời yêu cùng hẹn ước xa vời
Đã tan rồi theo gió cuốn mây trôi
Để năm tháng chơi vơi hoài ký ức
Vần thơ tình đến đây xin dừng bút
Thêm lời đề kết thúc một tình yêu!
SưuTầm
11 tháng 4, 2016
Em Chẳng Còn Nhớ !
Em chẳng còn nhớ anh nên tháng tư cơn mưa về bất chợt
Những ngọt ngào rụng xuống đã nảy mầm thành những khóm heo may
Tháng tư ơi đừng để giá buốt nở hoa trên những bàn tay
Quả ơi đừng chín một đời anh khát cháy
Một Dại Khờ Một Tôi
Đã Lâu Lắm Rồi !
Đã lâu lắm rồi người chẳng ghé thăm nhau
Vần thơ cũ bỏ ướt nhèm trong nỗi nhớ
Gió heo may về lùa từng đêm trăn trở
Nước mắt nhạt nhòa làm vỡ tiếng yêu thương
Đã lâu lắm rồi, người ơi có vấn vương
Kỷ niệm ngày xưa, con đường ta chung bước
Nắng, gió hanh hao nay rẽ hai lối ngược
Bỏ lại yêu thương mơ ước thủa dại khờ
Bao lâu rồi ...Người chẳng dệt vần thơ
Vôị vã bước qua trong hững hờ xa lạ
Giọt nước mắt ai lặng thầm rơi trên má
Người bỏ mặc người chẳng hóa giải niềm đau
Đã lâu lắm rồi, ta thiếu vắng bóng nhau
Chẳng còn có ai để lau khô dòng lệ
Tháng ngày vụt qua vô tình hay mặc kệ
Ai đó đi rồi, ai chẳng thể nào quên.
Đã lâu lắm rồi ...người còn nhớ một cái tên??
Hải Trần
Đàn Bà Đã Cũ !
Ta yêu em người đàn bà đã đi qua giông bão cuộc đời
Ngoài ba mươi em có nhiều hơn những người con gái có
Chẳng nhẹ dạ, cả tin, non nớt làm cô gái nhỏ
Dựa dẫm vào ta ao ước chuyện lâu bền
Nuốt đủ khổ đau nên lòng khó có thể lãng quên
Trái tim khó mủi lòng trước những hão huyền thằng đàn ông ưa nói
Chỉ âm thầm lắng nghe và lặng thinh chờ đợi
Buột miệng thương nhưng ngăn yêu - nhớ biết cầm chừng
Đã vò nát tuổi thanh xuân với biết bao người dưng
Như ngọn nến từng cháy kiệt cùng cho son trẻ
Ngày gặp ta đến phút chạm môi em cũng mạnh mẽ
Hoang mang run lên ta thấy thương em đến độ đau lòng !
Biết nói gì với người đàn bà đã chạm sóng trên sông
Mắt nhuốm biệt ly nhiều rồi nên ta nào dám làm gì cho em khóc
Sợ lòng em mang theo vốn mênh mông cô độc
Sợ rồi...Ta lại thêm lần nữa làm khổ em !
Đã gan lỳ quá nhiều nên chẳng thể cho phép lòng yếu mềm thêm
Như rừng cây đã một lần từng cháy rụi
Nhưng vì vốn dĩ đa đoan và tình yêu không tàn lụi
Khát thèm thêm một lần rừng trong tâm quẫy đạp đến xanh ngần
Thì ra những người đàn bà đã cũ trái tim như gió ngoài sân
Muốn bay thật xa nhưng hãi sợ vùng trời ngoài kia đỏ máu
Muốn dốc lòng ra yêu thương lại sợ tình như cuộc nhậu
Người ta nhanh no say chếnh choáng bỏ rơi mình
Ta yêu em người đàn bà đã nếm đủ nhục vinh
Dối lừa hay chân thành em đã đều tường tận
Ngoài ba mươi chẳng thể dễ dàng để cho lệ ngấn
Em kiên cường hơn những người ta đã gặp qua
Yêu em rồi mới biết son trẻ, mĩ miều, đẹp xinh rồi cũng phôi pha
Chỉ có trái tim đàn bà càng tổn thương lại càng mê hoặc
Nhưng sợ lắm em ơi! Nhỡ đâu thằng đàn ông trong ta phản trắc
Biết em yêu quá rồi ..lại hớn hở bỏ đi hoang......!
Sưu Tầm
Tạ Lỗi
Biết bao điều muốn nói cùng anh
Nhưng không thể...nên thôi... đành im lặng
Con sóng nhỏ cồn cào đêm thanh vắng
Hải Đăng buồn trơ trọi cuối trời xa.
Em bé nhỏ vô cùng trước biển bao la
Anh giống biển ...
Ồn ào
Mãnh liệt
Biển ngàn năm yêu bờ tha thiết
Biển yêu bờ chẳng hiểu tự vì đâu...
Chiều dần tàn trên đôi cánh Hải Âu
Em lặng ngắm sao trời miên man nhớ
Biển ơi biển...
Ta suốt đời mang nợ
Em tạ lỗi ngàn lần với biển mênh mông
Yêu biển nhiều nhưng vẫn nói là không
Thuyền mắc cạn...
...đâu xuôi dòng được nữa
Nếu có kiếp sau xin tròn lời hứa
Trăng viên mãn rồi ta sẽ mãi bên nhau!
Trà Hoa Nữ
30 tháng 3, 2016
La Nhung Chuoi Ngay Dai...
Là những chuỗi ngày dài em chới với cô đơn
Thấy mình lửng lơ giữa dòng đời xuôi ngược
Thèm một bàn tay dắt em về phía trước
Và một bờ vai em tin tưởng tựa vào.

Là những chuỗi ngày dài em nghe gió rì rào
Chợt dưng khao khát được trở về với biển
Đứng giữa mênh mông nghe lòng mình lên tiếng
Mặc những nỗi niềm để con sóng đánh tan
Là những chuỗi ngày dài em lặng lẽ miên man
Cốc cafe đen không đường đắng ngắt
Góc quán thân quen bản ghi-ta réo rắt
Chỉ mỗi mình em với suy nghĩ riêng em

Là những chuỗi ngày dài cuốn sách chẳng buồn xem
Chỉ muốn xách ba-lô đi thật xa đâu đó
Rời khỏi cuộc sống phố ồn ào vốn có
Đi tìm chính mình một cách rất tự nhiên
Là những chuỗi ngày dài em cần lắm bình yên...
Phương Trâm
(Sầu Đông)
Đăng ký:
Bài đăng
(
Atom
)



















